Truyện Ngắn của thầy đăng trên báo Tuổi trẻ

Sep 30 2008 12:23:54

 

Hoa xuyến chi



 Lâu lắm thành phố mới có một ngày nắng đẹp như hôm nay. Con sông hiền hòa uốn khúc giữa lòng phố và sóng vỗ nhẹ nhàng dưới chân cầu nghe miên man như câu hát.

Tôi thả bộ dọc theo cây cầu nối đôi bờ thơ mộng định bụng sẽ dừng lại ở đâu đó và ghi lại cho mình một bài thơ để kỷ niệm một ngày đẹp trời và hơn hết để lấy tinh thần cho một công tác mới mà tôi sẽ nhận vào ngày mai. Tôi miên man và lẩm nhẩm một vài câu thơ thì bỗng trong trẻo sau lưng một giọng nói nhỏ nhẹ:

- Anh sẽ cho em đi theo cùng chứ ?

Giới thiệu trưởng Gia đình Áo Trắng Biên Hòa

Phan Danh Hiếu tốt nghiệp khoa văn ĐH Sư phạm Huế 2004. Hiện dạy học và viết báo ở TP Biên Hòa. Đã đoạt các giải thưởng: Thơ Bút Mới 2003 Mực Tím 2003. Có thơ và truyện đăng nhiều báo và tạp chí.

Các bạn ở Biên Hòa Đồng Nai có thể liên hệ email: phandanhhieu@yahoo.com

ĐT: 0919.576.585. Gửi thư: Phan Danh Hiếu giáo viên Trường THPT Bùi Thị Xuân P. Tân Tiến Biên Hòa Đồng Nai.

Tôi ngoảnh lại và nhìn xung quanh xem thử có phải tôi là người được may mắn nhận được câu hỏi kia không. Và xuất hiện trước mặt tôi là một cô bé có đôi mắt đen tròn lúng liếng khuôn mặt trắng ngần  được điểm tô bằng hai lúm đồng tiền xinh xắn để mỗi khi cười lại thấy hiện lên nét ngây thơ và trong sáng vô cùng. Tôi ngạc nhiên và hỏi em:

- Em cũng làm thơ à ?

Em gật gật đầu và như chừng đồng cảm lắm. Khi đó nghĩa là tôi sẽ bắt đầu có một người bạn ít nhất là bây giờ có một người bỗng dưng nhận mình là một người làm thơ. Tôi cũng gật gật đầu ra chiều đồng ý. Thế là đôi mắt ấy long lanh sáng và hồ hởi một nụ cười má lúm. Chúng tôi đứng sát lan can cầu nhìn ra sông rộng. Thấy tít tắp giữa dòng một con thuyền với những đợt sóng lấp lóa ánh mặt trời. Cô bé nhướng cặp mắt nhìn xa xôi và bất chợt khuôn mặt ấy buồn buồn. Nhìn dễ thương như một nụ hồng. Tôi thấy mình tự dưng bâng khuâng đến lạ. Chắc cô bé đến nơi này và mang cho tôi một niềm cảm hứng?

- Năm nay em bao nhiêu tuổi ?

- Em hả ? Mất hết ý niệm về thời gian rồi.

- Thật sao ?

- Ư! Từ hồi lên tám cơ!

- Sao vậy ?

- Một tai nạn

- Mất trí nhớ à ? Tôi chọc vui.

- Không...

- Thế thì sao ? Tôi hơi nóng ruột. Và cô bé thì im lặng khuôn mặt hơi buồn như đang đau một điều gì đó thẳm sâu. Con sông trước mặt tôi như cũng gợn lên từng đợt sóng buồn xao xác. Hồi lâu em quay qua tôi nhỏ nhẹ:

- Ba má em mất lâu rồi. Trong một vụ tai nạn.

- Ồ! Anh xin lỗi vì...!!!

- Không sao em quên chuyện đó rồi. Với em đó như là một giấc mơ. Em cũng đã từng sống với những tháng ngày đau khổ. À! Mà thôi không nhắc chuyện này nữa.

- Ừ! Có lý. Tôi ủng hộ em và niềm nở một nụ cười thông cảm làm cô bé cũng cảm thấy vui vui và đôi mắt ấy lại long lanh.

- Còn anh anh làm nghề lang thang à ? Cô bé quay sang tôi giọng hóm hỉnh.

- Ừ! Lang thang đấy anh thấy cái nghề này cũng vui và hay hay nữa. Khi thích thì mình đi không thích thì mình đứng ngồi. Có ai bắt được đâu...

Cô bé gật đầu. Chúng tôi cùng cười. Nắng trước mặt sông lấp loáng. Trên cao mây nhởn nhơ lang thang trôi qua bầu trời trong như những niềm vui.

oOo

Ngôi trường cấp III hiện lên trước mắt tôi với những dãy phòng học khang trang. Sân trường rợp bóng cây vài chiếc lá bàng đỏ ối rụng xuống mơ màng như tôi đang đứng trước một ngày xa lạ. Lớp tôi chủ nhiệm nằm tít trên lầu bốn ở cuối dãy hành lang. Từ xa nhìn tới đã thấy ba bốn khuôn mặt ló ra chờ đợi.

Tôi cố lấy bình tĩnh và nở một nụ cười thật tươi để chuẩn bị "chiến đấu". Nhưng khi bước vào tôi mới thấy sự chuẩn bị của mình quả là thừa thãi bởi không như tôi nghĩ học trò rất là ngoan. Ít nhất là lúc này đây cả lớp đứng dậy nghiêm trang và chào tôi bằng một câu tiếng Anh hơi ồn ào: "Good morning teacher". Tôi thấy hơi tức cười và bối rối vì tôi là giáo viên Văn mà trò lại chào như chào một giáo viên Anh ngữ.

Màu áo trắng tinh và những khuôn mặt ngời lên ngoan ngoãn khiến tôi quên mất mình phải nói câu gì. Tôi ra hiệu cho các trò ngồi xuống. Bất ngờ một khuôn mặt đỏ dừ đang cố lấy quyển vở che mặt khiến tôi chú ý. Và chợt à lên trong trí hừm lại cô bé hôm qua láo thật. Như đoán biết được tôi đã phát hiện ra trò liền quả quyết bỏ ngay quyển vở xuống và đưa mắt nhìn tôi thách thức và nguýt một cái dài như... cây số. Hừ lại láo nữa dám nguýt cả thầy cơ đấy tôi thầm nghĩ...

Buổi chiều tôi lại vòng xe lên cầu Mới đứng vịn vào lan can ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang chan hòa trên mặt sông. Sau lưng dòng người vẫn hối hả ngược xuôi.

- Chào thầy ?

Một giọng nói nghe quen quá tôi ngoảnh lại và gặp nụ cười của cô bé:

- A! Chào em một sự ngạc nhiên phải không?

- Bình thường. Mặt trò tỉnh bơ làm tôi phát tức.

- Phải nói là: Thưa thầy em thấy bình thường chứ ai lại nói trống không vậy bao giờ ? - tôi chỉnh.

- Vâng! Em xin lỗi ...

Một thoáng im lặng bởi cách xưng hô phải thay đổi. Trò bắt đầu tinh quái:

- Sao thầy nói thầy làm nghề lang thang ? Cô bé nói mà mắt chăm chú nhìn tôi không chớp.

- Trời ạ bộ không thấy thầy lang thang hết lớp này đến lớp khác là gì ? Người ta còn bảo nghề giáo viên là "Suốt đời tôi làm nghề hát rong" mà...

Cô bé cũng thấy có lý nên xoay tôi sang hướng khác:

- Mà thầy ơi nhà thầy ở đâu ?

- À ở chỗ lối vào khu chung cư Bình An cái nhà lầu cao cao đó...

- Trời nhà thầy giàu vậy sao. Trò tròn xoe mắt và tôi thì như mở cờ trong bụng.

- Hic không phải... nhà thầy ở bên cạnh cái nhà lầu đó.

Nghe thế cô trò cười híp mắt.

- Thầy tếu ghê!

- Mà này thầy chưa biết tên em ?

- Em ấy à ? Tên em gắn liền với một loài hoa dại. Hoa xuyến chi...

- Hoa xuyến chi ? Vậy sao ? Em đã bao giờ thấy hoa xuyến chi chưa ?

- Em chưa một lần.

- Thế mà cũng bày đặt "Tên em gắn liền với một loài hoa... dại". Tôi cố gắng kéo dài từ "hoa dại" để thử gân cô bé. Nhưng phản ứng lại câu đùa của tôi là một sự bâng khuâng dường như tôi đã vô tình khơi dậy trong em điều gì đó thẳm sâu. Giọng cô bé buồn buồn:

- Ba má em đặt tên em như vậy. Mà nghe đâu má em rất thích loài hoa này nên bà đã đặt tên cho em.

Tôi hơi bất ngờ trước cách ăn nói của cô học trò này. Hình như ẩn chứa trong từng lời nói là một nỗi buồn thẳm sâu. Tôi nhẹ nhàng nói:

- Rồi một ngày thầy sẽ chỉ cho em loài hoa ấy. Nó đẹp lắm đẹp như cái tên má em đặt cho em...

- Thầy hứa với em chứ ? Em muốn biết vì sao má em lại thích loài hoa này...

- Ừ thầy hứa với em...

oOo

Chủ nhật tôi ngồi cẩn thận ghi chép từng hồ sơ của học trò vào cuốn sổ nhỏ. Với học trò Nguyễn Lê Xuyến Chi tôi hơi ngần ngại khi đọc được mấy dòng chữ ngắn ngủi mà em viết trong sơ yếu lý lịch. Ba má đều mất ở với cậu cậu làm nghề phụ hồ. Phần ghi số nhà và điện thoại đều bỏ trống. Tôi còn biết thêm ba của em đã từng lớn lên ở cô nhi viện trước khi gặp má em. Tôi chạnh lòng trước mất mát của em.

Có lẽ chính vì thế mà đôi mắt của trò luôn ánh lên tia buồn bã và cô đơn đến tội nghiệp. Nhưng kỳ lạ thay đã vài tháng làm công tác chủ nhiệm ở lớp này tôi thấy em học rất giỏi và nhanh nhẹn năng động trong mỗi tiết học khác hẳn với cái vẻ buồn buồn mỗi lần gặp tôi. Đang suy nghĩ miên man chợt mùi hương xuyến chi nhẹ nhàng theo gió len vào trong căn phòng nhỏ.

Tôi hít một hơi thật dài và đứng dậy bước ra ngoài khoảng sân nơi phần đất tôi cố công đào xới trồng lên một luống hoa xuyến chi để thực hiện lời hứa với cô trò nhỏ. Sau những cơn mưa phương Nam luống cây xanh mượt và nở đầy những bông hoa trắng li ti. Những bông hoa tinh khôi dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ. Trong tôi đang đầy ắp những dự định về những bất ngờ tôi sẽ dành cho cô bé.

Nhưng rồi một buổi sáng kia...

- Thầy ơi em sắp xa thầy.

Tôi cười cười lại bắt đầu giở trò đây. Thấy thầy có vẻ không tin trò liền nghiêm nghị:

- Em và cậu sắp sang Mỹ định cư cùng ông bà ngoại. Nhưng thầy đừng nói cho lớp biết nghe thầy.

Em có vẻ ngập ngừng. Lúc này tôi tin là em nói thật vì hơn ai hết tôi biết ở xứ sở này em chẳng còn ai ngoài một người bà con thất nghiệp. Có thể điều đó tốt hơn cho em chăng. Và bỗng dưng thấy lòng mình cũng buồn rưng rức. Tôi không nói một lời nào cả chỉ thấy gió từ ngoài hành lang tấp vô cay xè đôi mắt. Em lẳng lặng đi xuống chỗ ngồi và nằm úp mặt lên bàn. Tôi nhìn thấy đôi bờ vai nhỏ nhắn ấy khẽ rung lên...

Những ngày sau đó tôi không gặp em nữa. Lớp học rầm rì chuyện Xuyến Chi nghỉ học bất thường nhưng chẳng ai biết nhà Chi ở đâu. Ngay cả tôi cũng không biết bây giờ em đang ở Việt Nam hay đã bay sang trời Âu?

Chủ nhật tôi lang thang dọc triền sông và lại lên cây cầu đứng ngắm nhìn xa xôi. Đúng chỗ này đây cách đây nửa năm tôi đã gặp cô học trò tội nghiệp người đã cho tôi những kỷ niệm đẹp về buổi đầu làm nghề thầy giáo. Cô bé đã cho tôi biết cách quan tâm đến những nỗi đau của người khác.

- Thầy à em Xuyến Chi nè!

Tôi giật mình lần đầu tiên trong đời có một cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng. Tôi ngoảnh lại nhìn quanh quất nhưng kỳ thực không thấy em. Ai đùa chăng ? Chợt có tiếng cười khúc khích. Tôi xoay người lại. Trời ạ thì ra cô bé đang ngồi thụp xuống sau lưng tôi nãy giờ. Tôi mừng rỡ:

- Thầy tưởng em đi rồi hic... Sao em nghỉ học lâu vậy? Thầy và các bạn rất nhớ em.

- Em đi rồi chớ bộ đi rất xa xa lắm. Nhưng em nhớ thầy còn nợ em một chuyện nên em quay về.

- Thầy nhớ rồi hoa xuyến chi ?

- Vâng! Thầy cho em được nhìn loài hoa ấy chứ ?

- Ừ ngay bây giờ... Về chỗ trọ của thầy đi có các bạn nữa.

Đôi mắt em long lanh một niềm tin tưởng. Tôi dắt xe xuống lòng đường ý bảo em ngồi lên tôi chở đi. Nhưng tôi cũng chẳng hiểu vì sao cô bé lại biến đi đường nào mặc tôi dáo dác tìm quanh. Tôi cười thầm chắc lại giở trò ú tim đây ?! Nghĩ thế tôi lại dắt xe dựa lan can nhưng chờ hoài cả buổi không thấy em quay lại. Tôi cảm thấy bực bội kinh khủng. Đành quay xe về nhà với cái  bụng cồn cào đói.

oOo

Sáng thứ hai khi tôi bước vào lớp đã nghe xôn xao một điều gì đó bất ổn. Một không khí buồn buồn bao trùm lên cả lớp. Quế Anh lớp trưởng nghèn nghẹn báo cho tôi:

- Thầy ơi... bạn Chi mất rồi!

Một thoáng nhíu mày và như chợt nhớ ra điều gì tôi tỉnh bơ vì tôi biết rất rõ ngày hôm qua tôi mới nói chuyện với em:

- Làm gì có chuyện đó nay mai Chi sẽ trở lại lớp mình đấy.

- Không thầy ơi bạn ấy mất cách đây bốn hôm rồi. Bạn ấy bị tai nạn. Nhà nội em ở ngoại thành hôm qua em về thăm nội mới biết chuyện này.

Và như để chứng minh là mình nói đúng cô bé vừa nói vừa chìa tờ báo địa phương ra trước mắt tôi. Tôi bắt đầu thấy run run và người tự dưng thấy lành lạnh: Nguyễn Lê Xuyến Chi học sinh trường THPT... tôi chưa kịp đọc hết đoạn tin đã thấy mắt mình nhòe đi. Thôi đúng rồi! À mà không tại sao hôm qua ? Có lẽ nào!? Tai tôi ù đi. Trước mắt tôi tưởng chừng như tất cả đang quay cuồng. Một cảm giác trống trải và sợ hãi đang vây bám lấy tôi khiến tôi rùng mình ớn lạnh. 

Xuyến Chi  đã ra đi thật mộ em nằm giữa cánh đồng bạt ngàn hoa xuyến chi loài hoa dại mà em chưa và sẽ không bao giờ còn biết nó nữa. Như chiều nay trước con sông này đầy sóng. Tôi cầm bó hoa xuyến chi trên tay rồi thả những cành hoa trắng muốt từ từ rơi xuống dòng sông. Phía xa kia tận cuối dòng sông tím ngát hoàng hôn một ngôi sao nhỏ bay vút lên cao mãi cao mãi.

PHAN DANH HIẾU

onthidh

nguyễn sơn : Hi thanks!

nguyễn sơn

chào các bạn

gởi các bạn .
các bạn yêu thơ văn có thể vào đây cùng cảm nhận một tác phẩm tiểu thuyết sắp ra đời không?
nó rất hợp với tuổi trẻ của mình lắm đấy các bạn ạ.

Hoài Nam

Thầy pro quá

Em ngưỡng mộ thầy quá hic hic

lê thị mỹ hạnh

"hoa xuyen chi"-loai hoa dai ten loai hoa ay thuc dep dep nhu co be nho cung ten co doi mat long lanh nhu trong truyen vay.ngay tu nhan de cua truyen da chua chat bao nhieu noi buon roi du loai hoa ay dep nhu cai ten no von co nhung no van chi la loai hoa dai tu "hoa dai" nge that bo vo va lac long no lai gan voi co hoc tro nho o trong truyen ma tac gia dong thoi la nguoi thay-nguoi truc tep ke lai cau chuyen nay.cuoc doi cua co be qua loi ke lai cua thay hay cung chinh qua cuoc tiep xuc tro chuyen giua 2 nhan vat:nguoi thay -co be xuyen chi.cuoc doi cua co be la ca mot chuoi dai day dau kho cu moi lan tiep xuc voi co be nguoi thay ay lai nhan ra o co be mt noi buon qua anh mat long lanh buon.cuoc doi cua em ay da ko may vui ve khien cho em khi doc len cung thay mien man buon nhung con dau buon hon khi cai ngay ay ngay ma co be phai noi loi ra di voi nguoi thay nhu mot dieu gi do da du bao truoc gia nhu em ay di ra nuoc ngoai voi cau thi con mong huong mo cho em mot cuoc doi moi voi nhung nguoi than o xa xoi voi ong ba ngoai voi cau boi o ben nay em ay da ko con may ai la nguoi than ngoai nguôi cau da bi that nghiep con nguoi than nhat cua em bo me deu da mat.nhung ko cuoc doi that ko nhu nhung gi minh muon ko the ngo truoc duoc mot dieu gi va co be ay cung da ra di nhung la ra di mai mai sau mot vu tai nan cung nhu bo me cua em truoc day da dien ra voi em va mang em di suot cuoc doi nay khi mot mong uoc rat nho nhoi la duoc mot lan nhin hoa xuyen chi loai hoa gan lien voi cai ten cua em hay loai hoc ma me em da rat thich va dat cho em cai ten ay em da rat muon hieu duoc vi sao me lai thich loai hoa ay va nguoi duy nhat giup em thuc hien duoc mong uoc ay al nguoi thay loi hua giua thay voi co hoc tro nho tinh nhanh ma thay da phat hien ra dang sau noi buon co don ay da ko the nao thuc hien dieu do da lam thay rat buon va rat luẻn tiec vi da ko kip giup co hoc tro nho dang yeu cua minh lam duoc dieu do mot ngay su xuat hien dot ngot cua co be ma tuong nhu that thay da mung biet bao chinh den day khi doc doan nay em cung da rat mung va nghi rang se co mot ket cuc that hau cho co be nhung co ai ngo dau do chi nhu la mot giac mo thoi su that la co be da ra di va ra di mai mai de lai dong song nay con duong nay noi ma thay da gap go co be chi con lai su trong vang va dot nhiẻn hien ve trong em cau noi"anh se cho em di cung chu"dieu do co phai la mong uoc ko hay chi la cau noi cua mot tam hon yeu tho nhung du la the nao di nua thi co be ay da de lai mot an tuong sau sac cho nguoi thay va ca cho cac ban co le day cung la cau chuyen ma em da cam dong nhat no thuc da gay nen mot an tuong kho quen voi cau chuyen day dau kho cua co be nho xuyen chi.em cau mong cho co be ay se tim duoc hanh phuc o the gioi ben kia noi ay em se co bo co me co nhung nguoi than yeu nhat cua em.

ye

yhikik

Em chào thầy!

Thầy ơi!Tình cờ một lần em lên onthi.com và click vào đường link tới blog của thầy!

Em cũng là một người có tâm hồn lãng mạn vì yêu thơ văn cộng với việc học khá môn ENGLISH nữa nên em quyết định chọn thi ĐH khối D thầy ạ!thi khối D thì bắt buộc phải học tốt Văn Nhưng em thấy thực trạng học Văn hiện nay trầm quá!Tuy học thi theo khối D nhưng em lại chủ yếu dành thời gian cho các môn Toán Lí Hóa nhiều hơn(vì những môn đó rất quan trọng và hay thi 8 tuần cũng như các học kì hơn nữa lại nhân đôi trong điểm tổng kết mà thầy).ENG thì em học cũng khá tốt tổng kết đều trên 9 0 từ hồi cấp 2 đến giờ em luôn đi thi HSG và lần nào cũng đạt giải có cả nhất(2) nhì(1) ba(2).Năm nay em đang cố gắng được chon vào đội tuyển của trường thầy ạ.Văn thì thực ra em học cũng không giỏi lắm nhưng các thầy cô đánh giá em có văn phong sắc nét trôi chảy mạch lạc biết triển khai và trình bày ý.Tự bản thân em thấy em mạnh nhất ở loại nghị luận và biểu cảm.Còn phân tích thì em cũng phân tích được nhưng thường không sâu và hay lộn ý.Nếu yêu cầu pt một đoạn hay một chi tiết thì em lại làm rất tốt nhưng cả bài thì em nghĩ rằng còn phải cố gắng rất nhiều.Toán thì em học thuộc mức bình thường thôi thầy ạ mức 8 2 đến 8 3.người ta hay nói đề thi Toán khối D không khó lắm nhưng em đọc qua một vài đề mà đã thấy chóng cả mặt rồi.chẳng biết tại sao đôi khi em lại xuất thần nghĩ ra những cách giải ngắn gọn rất hay.Giá mà lúc nào em cũng được như vậy thì hay biết mấy thầy nhỉ?

Thầy ơi!thầy cũng là một người từng học Văn và yêu văn nên chắc hẳn thầy biêt rằng học Văn cái lớn nhất mà mỗi chúng ta có được đó là tình yêu con người rồi lớn hơn là lòng yêu quê hương đất nước.Em cũng thế em cũng được văn chương bồi đắp cho tâm hồn nhiều lắm.Phải nói rằng nếu không có văn chương cảm hóa thì em không thể sống đầy nghị lực& lí tưởng như thế này.Các bậc đại thi nhân văn hào đều có cốt cách thanh cao và điểm chung là tấm lòng đối với dân với nước thiết tha sâu nặng.Em đã học được từ các cụ Nguyễn Trãi N bỉnh Khiêm ... tấm lòng ấy và em đã ước mơ sẽ trở thành một cán bộ nhà nước để có thể mang tài lực của mình để phụng sự đất nước phụng sự nhân dân đóng góp vào công cuộc hội nhập của đất nước.Bạn bè của em lắc đầu tốt nhất em nên theo ngành ngoại thương "lắm tiền".Họ bảo rằng tuy có lí tưởng có ước mơ nhưng liệu em có giữ được phẳm chất của một người cán bộ không khi mà càng ngày đồng tiền càng nhiều cám dỗ. Em xác định như vậy và cũng đang chuẩn bị hành trang cho mình.Em muốn tiếp bước ông ngoại em một CCB xuất sắc.Em biết muốn làm cán bộ thì phải vững vàng bản lĩnh chính trị cùng phẩm chất đạo đức tốt chuyên môn nghiệp vụ giỏi.Em đang từng bước luyện rèn cho mình CẦN-KIỆM-LIÊM-CHÍNH như BÁC từng dạy.Khó khăn ư?gian khổ ư?hi sinh ư?Em dám và em chịu được.Các thế hệ cha ông đi trước vì muốn cho đất nước độc lập đã không tiếc thân mình thì chút khó khăn em sẽ đối mặt có thấm vào đâu.kì I này em vừa học SGK vừa lên mạng vào chinhphu.vn&dangcongsan.vn ...down về các tài liệu liên quan đến chính trị-xã hội-kinh tế đặc biệt là các tài liệu về học tập làm theo lời BÁC.Đón năm mới này nhìn đất nước phát triển nhân dân ấm no em càng thêm kiên định ước mơ đó.Em sinh ra và lớn lên ở nông thôn nên em hiểu rất rõ những khó khăn cơ cực của người nông dân thế mà trong hàng ngũ cán bộ không ít kẻ đang ngày đêm toan tính lộng quyền chỉ lo vơ đầy túiEm phải cố gắng để góp phần diệt trừ tận gốc bọn tham nhũng gây hại đất nước đục khoét nhân dân thầy ạ!Lí tưởng của em em đã tự đúc trọn trong câu đối mà em nghĩ ra hồi đầu năm học này :

LIÊM CHÍNH TRỌN ĐỜI ĐI THEO ĐẢNG

KIỆM CẦN MỘT DẠ PHỤNG SỰ DÂN

Vì em biết chỉ có sống cống hiến tất cả vì lợi ích của nhân dân thì đó mới là lí tưởng cao cả&đẹp nhất.Đất nước đang rất cần những con người như vậy và em quyết tâm trở thành con người như thế!Để góp phần nhỏ cùng đất nước đứng lên sánh vai các cường quốc năm châu.Để họ biết rằng dân tộc Việt Nam ta đã từng gan góc đứng lên trong thế kỉ XX thì thế kỉ XXI này và cả mai sau dân tộc ta cũng bừng lên tỏa sáng.

Thầy ơi! Em cũng biết làm thơ đó thầy ạ.Năm lớp 10 em tham gia cuộc thi SÁNG TÁC THƠ TRUYỆN NGẮN do Sở GD ĐT NINH BÌNH tổ chức em đã đạt giải với bài thơ lục bát LỜI RU CÁNH VÕNG

Tin

hay quá

thầy ui! chuyện của thầy hay quá em rất thích mấy câu chuyện kiểu như thế này không rõ ràng hơi mờ hồ ...>.

Thầy Phan Danh Hiếu

reply_stringMan mác.......

Chào bạn anhdao rất vui khi bạn ghé Log của thầy. Việc ôn thi khối D thực ra không khó đâu chỉ cần ôn 20 bài 12 và 5 bài 11 là được thôi. Nhận định chuyên môn là năm nay đề thi sẽk không khó.

anhdao

Thầy ơi giúp em với nha.nhớ reply nha thầy

Woa bài thầy viết hay mà còn rất xúc động nữa chứ thầy hay quá.
thầy có thể cho em một phần nhỏ trong bí quyết viết văn của thầy không thầy. Năm nay e đang học lớp 12 trường THPT Nguyễn Trãi nè thầy em dự định thi đại học khối D nhưng trình độ viết văn của em không đc tốt cho lắm thầy có thể giúp em cải thiện một chút được không thầy.Và em phải ôn thi ĐH như thế nào mới có kết quả tốt hả thầy.

Lê Võ Huyền Anh

Man mác.......

Đọc truyện ngắn này làm cho ta có cái cảm giác giọng văn quá trong trẻo ngây thơ nhưng lại đằm thắm và sâu lắng đến lạ kỳ.......tạo cho người đọc một cảm giác man mác...buồn buồn....nhưng không bi luỵ.....

Tôi chưa được biết về thầy tình cờ tôi có Nick của thầy và trang web này nên tôi đã vào xem .....viết vài lời cảm nhận....thầy đừng cười nhé....

Tôi cũng học ở Huế và giờ vẫn đang làm ở đây....dù không sinh ra tại nơi này nhưng tôi lại rất thích môi trường ở đây....đọc các tạp văn của thầy tôi có cảm giác có chút gì của Huế ở trong đó.....vừa man mác vừa sâu lắng....và tôi cũng là người thích văn thơ....rất vui được làm quen với thầy....

You one me

ew

Chúc mừng trang web của thầy mới khai trương nhé. Tiện hôm nào em gửi thầy may truyện mới sáng tác của em.Sao thầy chưa đưa Việt Bắc lên ạ.